cô đơn
hoang hoải
vắng lạnh
...
em chính là người lựa chọn à chấp nhận cuộc sống này
em đã chọn con đường này để bước đi dù biết trước nó sẽ đầy khó khăn lẫn lo toan và sợ hãi
nhưng thà là bão giông để em được vươn mình ra chống chọi ... thà là nỗi đau để em cố gắng lấy hết niềm tin đánh cược 1 lần
còn hơn là
...
em sợ cô đơn
chính cái bóng tối trống rỗng ấy biến em thành 1 con người như lúc này
thật sự sợ những ngày dài phải ngồi đối diện với chính mình trong căn phòng đơn độc
chỉ tiếng nhạc réo rắt từ chiếc loa vi tính cũ kĩ ... cũng với những tiếng lách cách từ bàn phím
em đang sống ??? àh ko ... em có thực sự đang tồn tại ko?
...
biết mỗi sự lựa chọn đều gắn liền với 1 nỗi đau
ko điều j` là hoàn hảo
em chấp nhận như chưa từng bik đến sự chối từ
nhưng sao trong sâu thẳm vẫn vang lên 1 nỗi đau và khó chịu đến mức ấy
ghét sự cô đơn
căm thù sự cô đơn
căm thù cái khoảng trống trong u tối lúc này
...
làm ơn
nắm lấy tay em ...