1 đêm mưa rầu rĩ và buồn đến héo người...
Ko worlcup, ko bóng bánh, ko một người bạn ở bên cạnh để nói chuyện kêu ca...
Cảm khái cho cái nỗi chán chường muôn thưở, hút thuốc khan và lại vác cuốn sách gối đầu giường ra đọc lại, hình như nhớ ko nhầm thì đã là đọc lại tới lần thứ 6 hay thứ 7 gì đó.
Bống dưng thấy tâm đắc với 1 trích đoạn nhỏ nhỏ của câu truyện, lời tác giả như nói hộ hết những suy nghĩ nông cạn mà ko biết cách nào bày tỏ của bản thân ...